Người đua diều xoay quanh câu chuyện của Amir, một người Mỹ gốc Afghanistan, trên hành trình trở về quê hương, trở về tuổi thơ, hành trình chuộc lại lỗi lầm của chính bản thân cũng như của chính người cha mà anh hằng tôn trọng.
Những mẩu chuyện của phần đầu quyển sách kể về tình bạn đáng trân trọng giữa Amir và Hassan, điều khiến mình ấn tượng mãi là sự hi sinh cao thượng của Hassan dành cho Amir. “Vì cậu, cả ngàn lần rồi” dòng chữ đã khiến mình rơi nước mắt khi đọc đến cuối truyện.
Nút thắt câu chuyện xoay quanh con diều, thứ sau đấy đã chứng kiến một Amir hèn nhát trước một Hassan quật cường, chân thành. Mình dần bị lôi cuốn vào quyển sách sau chi tiết này. Sự thật, mình đã bỏ dở nó trước đấy, nhưng sau khi đọc đến đây, mình cảm thấy những tình tiết trước đấy như được xâu chuỗi cho sự kiện này. Hai người bạn sau đấy đã không còn bên cạnh nhau. Sau này, Amir cũng qua Mĩ với papa của cậu ấy, còn Hassan ở lại nơi một Afghanistan đang chìm trong khói lửa chiến tranh.
Nếu như tình bạn của Hassan dành cho Amir khiến mình xúc động khôn nguôi thì câu chuyện chuộc tội của Amir đã để lại cho mình một bài học (sabagh) ý nghĩa vô cùng. “Luôn có một con đường tốt lành để trở lại”. Dẫu đã không còn kịp, nhưng ít ra, mình đã hành động. Dẫu con đường tốt lành ấy khó khăn, nhưng ít ra, mình đã trở lại. Bài học của chuộc lỗi, của tha thứ, của kiên trì, của lương tâm.
Ngoài những giá trị nội dung, người đua diều còn đem lại cho mình một cái nhìn mới mẻ về quốc gia Hồi giáo Afghanistan, đất nước của vùng Trung Đông cằn cỗi, đất nước của đau thương. Những yếu tố văn hóa và ngôn ngữ được lồng ghép vô cùng tinh tế. Mình đã học được một số từ như salaam alaykum (lời chào tiếng ả rập, chúc được bình yên), tasharkor (lời cảm ơn), balay (ok)…còn nhiều lắm.
Mình còn biết được một số văn hóa Afghanistan hay của người Hồi giáo như thời điểm cầu nguyện, lễ Ramadan, lễ cưới của người Afghanistan, cuộc thi đua diều, đồ ăn (bánh naan, roti, nihari-cà ri), khăn đội đầu…Một cuốn sách với đầy giá trị nhân văn của Khaled Hosseini.
Cảm ơn mọi người đã đọc, mong những dòng chữ này có thể thôi thúc mọi người đọc người đua diều🪁.